Tôi từng ngồi đúng chỗ thầy cô đang ngồi
Tôi là Vũ Văn Thành.
Trước khi làm giáo dục quốc tế, tôi là Hiệu Phó một trường trung cấp nghề. Tôi biết rõ cái cảm giác đó: dạy rất nhiều, tận tâm rất nhiều, nhưng thu nhập thì cố định, và con đường phía trước thì mờ. Không phải vì mình lười. Vì trong khuôn viên chức, không ai chỉ cho mình một lối đi nào khác ngoài lối đã có sẵn.
Rồi tôi bước ra. Tôi xây ASTEP, xây Viện IECSEA, đưa hàng loạt học trò đi Đức, Hàn, Singapore, Đài Loan.
Nhưng có một điều tôi không quên được: tôi đi được là vì có người chỉ đường. Còn hàng trăm ngàn thầy cô khác thì không có ai.
Nên tôi quay lại. Không phải để dạy thầy cô làm giàu, tôi không hứa điều đó với ai. Mà để trao lại đúng ba thứ tôi đã phải mất nhiều năm tự mò: cách nhìn ra điểm mạnh của một đứa trẻ, cách để người khác biết mình là ai, và cách để một hệ thống chạy thay mình.